Chào mừng bạn đến với Học viện Alice online

Bạn chưa Đăng nhập hoặc chưa Đăng ký làm thành viên của Diễn Đàn, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn, đặc biệt là đọc Fanfiction, xem truyện....
Hãy đăng ký tại đây. Sau khi đăng kí thì bạn đã là một thành viên của 8Ga. Nếu như bạn không nhận được email thì không sao, 5 ngày sau hãy quay lại...Khi đó bạn đã là thành viên chính thức của Forum.
Cảm ơn vì đã đọc, và ghé thăm diễn đàn, chúc bạn có một ngày vui vẻ!




Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp    Thành viênThành viên  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Con gián =]]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
.:[A]oi:.
Giáo viên
Giáo viên
avatar

Tổng số bài gửi : 1478
Tài sản : 14714
Điểm cảm ơn : 158
Alice : Ác ma, Vô hiệu hóa
Hệ năng lực : Hệ năng lực Nguy Hiểm

05062011
Bài gửiCon gián =]]

"Chán
như con gián!" - Một câu nói yêu thích của khá nhiều người Việt Nam. Mà
cũng đúng thật, đúng là con gián trông rất... chán! Bò qua, bò lại, bay
lên, bay xuống, có nhiêu đó làm hoài.








người nhìn con gián thì thấy quá chán! Làm sao lại có những sinh vật
chán đến thế trên đời này nhỉ? Còn có người nhìn con gián lại thấy
quá... ngán! Khổ nỗi, con gián chả bao giờ chán những người chán nó, mà
nó cũng chả ngán những người ngán nó! (Sự thật là nó rất hay có thiên
hướng lại gần những người ngán nó). Vì sao? Có trời mới biết! Hình như
tại vì cuộc đời của một con gián ngắn cỡ như chiều dài cái thân nó vậy,
nên nó không có thời gian để chán, hay để ngán!







Con
người thì khác. Chắc tại có nhiều thời gian, nên người ta hay chán.
Chán con gián, chán con ruồi, rồi đến chán thằng này, chán con kia, và
cuối cùng là chán đời! Mà hình như cũng giống con gián, đời không chán
cái đứa chán nó, mà đời cũng chả ngán cái đứa ngán nó. Nhưng mà, tại sao
người ta kêu chán đời nhỉ? Dĩ nhiên, sau mỗi từ "chán đời" là một lý
do, một câu chuyện. Không lý do nào giống lý do nào, không câu chuyện
nào giống câu chuyện nào, chỉ có chữ "chán đời" và "đời thật chán" là
giống nhau thôi. Nhưng ở đây, xin mạn phép viết về hai loại lý do chung
nhất, không cụ thể nhất và phiến diện nhất, của chuyện vì sao người ta
nói ra hai chữ chán đời. Một là vì đó là câu cửa miệng của người ta,
người ta thích nói thế, và hai là vì người ta... chán đời thật!







Nếu
như "chán đời quá!" là một câu cửa miệng, thì không biết trong một ngày
chủ nhân của câu cửa miệng này "chán cái đời" bao nhiêu lần nhỉ? Nhớ có
một lần đi vào một quán cà phê, ánh đèn lờ mờ khiến người ta lờ đờ...,
ngồi kế một cái bàn có hai thanh niên đang nói chuyện với nhau. Những
lời nói cố tình chứ không cố ý bay vào tai bàn kế bên, đại loại là thế
này...







Một trong hai người than thở:

"Chán đời quá mày! Đời thật là chán!"'

"Sao chán? Đời thiếu gì thú vui, sao mày suốt ngày than chán đời vậy?".

"Trời,
thì tao nói vậy thôi! Thấy chán thì nói, thích thì nói. Mày làm gì mà
nhìn tao ghê vậy, cứ như tao sắp tự tử không bằng!".







Ông bạn kia khịt mũi, phì phèo thuốc lá:

"Tao
biết mày sẽ không tự tử. Tao chỉ thấy cái câu cửa miệng của mày hơi
bị... hay thôi. Cha mẹ mày cho mày một cái đời, rồi mày lấy câu 'Chán
đời!' làm cửa miệng thay cho lời cám ơn. Mày khoái trá khi mày than
chán, còn người khác nghe thì thấy ngán, cha mẹ mày nghe thì thấy nản!".







Nghe xong, chưa biết nghĩ gì, tự nhiên có một tiếng nói be bé ở đâu đó vọng lên:

"Nếu vậy thì cái lương tâm của mày cũng chỉ lớn cỡ cái thân của tao!".


Nhìn
xuống... tự nhiên thấy một cái bóng đen nho nhỏ với đôi cánh nâu bóng
lưỡng, vụt mất vào bóng tối. Trời, đúng là cái đồ con gián! Nói xong thì
chạy mất, không thèm chờ xem người nghe nghĩ gì! Mà chẳng hiểu cái anh
chàng kia có nghe không, vì anh ta cũng cúi đầu nhìn xuống chân...







Còn
những người... chán đời thật thì sao? Thì họ chán đời chứ sao! Đời
thiếu gì thứ đáng chán! Mà chắc chắn những thứ đó không có gì tốt đẹp,
ít nhất là trong mắt của những người bị chúng khiến cho phải thốt ra hai
chữ "Chán đời!". Có một quán ăn bình dân ở Việt Nam rất ngon, đồ ăn ở
đó khiến bao khách hàng chảy nước miếng, nhưng cũng làm bao anh chị...
gián si mê. Thế là những người thuộc loại... ngán gián không dám bén
mảng đến.







Những
quán bình dân như thế, ở đâu mà chả có gián! Cũng như đời mà, lúc nào
mà chả có những thứ đáng chán! Có điều, là một quán ăn đắt khách mà, nên
đầy những đồ ăn ngon. Cũng như đời mà, vẫn đầy những thứ đẹp. Chỉ đáng
tiếc, khi người ta nhìn thấy một con gián ở góc phòng rồi, người ta
thường sẽ không còn để ý đến những đồ ăn ngon đựng trong những cái đĩa
sạch ở góc phòng phía bên kia nữa! Dĩ nhiên, đó là chỉ với những
người... ngán gián mà thôi!








thật ra, nghĩ lại, con gián nó có đáng chán như nhiều người vẫn nghĩ
không nhỉ? Hôm nọ, trên TV có một chương trình về một người sưu tập và
nghiên cứu côn trùng. Ông ta sống với sâu, với gián. Đối với ông ta, thế
giới của gián là cả một sự bí ẩn thú vị. Thiết nghĩ, con gián có đáng
chán hay không cũng tùy vào người nhìn nó. Biết đâu tự nhiên thấy một
con gián cõng bạn tình của nó trên lưng, mình lại thấy nó hết chán!
Thôi, đi kiếm gián... À mà quên, bên này nhà trọ hiếm có gián! Chán!


Ôm bóng trắng hương tiêu ngọc vẫn 
Nhìn lạc hoa phiêu vũ rợp trời 
Dòng lệ nóng tuôn trào khóe mắt 
Khắp không gian tịch mịch tiêu điều 
Tiếc thương người thanh cao khí ngạo
Một kiếp đào hoa, một kiếp tài
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Share this post on: Excite BookmarksDiggRedditDel.icio.usGoogleLiveSlashdotNetscapeTechnoratiStumbleUponNewsvineFurlYahooSmarking

Con gián =]] :: Comments

avatar
Re: Con gián =]]
Bài gửi on Mon Jun 06, 2011 7:49 am by oOrikanOo
...
potay
lúc đầu hay lúc sau hơi nhảm
nothing to say
 

Con gián =]]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Trường sơ đẳng :: Nhật kí 8GA :: Nhật kí Hệ nguy hiểm-
Chuyển đến 
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs